Kết quả tìm kiếm cho "ngày ấy - bây giờ"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 2421
Từ những ngày đầu tháng 3, khí thế nhiệt huyết của tuổi trẻ đã lan tỏa thông qua các sự kiện thể thao, văn hóa, giáo dục truyền thống và lễ kỷ niệm trọng thể, thu hút sự tham gia của đông đảo đoàn viên, sinh viên và sự quan tâm, đồng hành của Chính quyền thành phố Saint Petersburg cùng đông đảo bà con người Việt tại đây.
Những ngôi nhà đã hơn 50 năm, thậm chí hàng trăm năm tuổi được người dân gìn giữ nguyên vẹn giá trị cổ xưa của vùng quê sông nước miền Tây một thời.
Sáng chủ nhật, dưới gian bếp phảng phất mùi khói, vợ chồng ông Tỉnh lúi húi làm mâm cơm sum họp gia đình, còn đứa cháu trai tên Vinh được bố mẹ “cử” sang giúp ông bà thì cắm mặt vào điện thoại. Bất chợt Vinh la lên làm ông Tỉnh giật mình:
Không dừng lại ở canh tác truyền thống, chị Nguyễn Thị Khéo (xã Tân An, tỉnh An Giang) đã đầu tư bài bản vào mô hình trồng lan chuyên canh trên diện tích 5.000m². Hành trình khởi nghiệp của chị gắn liền với quá trình tự nghiên cứu, thích ứng với biến đổi thời tiết và dịch bệnh để khẳng định vị thế của sản phẩm hoa kiểng trên thị trường.
Đội hình Bangladesh sang giao hữu tuyển Việt Nam có một cầu thủ đặc biệt với câu chuyện nghị lực trong hành trình bóng đá.
Một thế kỷ sau ngày mất (24/3/1926), chí sĩ yêu nước Phan Châu Trinh vẫn luôn được nhắc đến với những tư tưởng đang tiếp tục soi sáng hiện tại, từ giáo dục, kinh tế, văn hóa đến cách con người làm chủ chính mình trong thời đại mới.
Bóng đá Việt Nam đã phát triển tròn 130 năm kể từ khi được du nhập vào Việt Nam vào năm 1896. Trên hành trình dài đó, bóng đá Việt Nam đã đạt được những mốc son rực rỡ ở đấu trường khu vực lẫn châu lục.
Di tích Truông Mây (xã Hoài Ân, tỉnh Gia Lai) ghi dấu cuộc khởi nghĩa Chàng Lía với chủ trương “lấy của nhà giàu chia cho người nghèo”, đến nay vẫn được người dân truyền lại qua nhiều thế hệ.
Ở ấp Vĩnh Đông 2, xã Vĩnh Phong có ông Phạm Đình Trưởng, dù 78 tuổi nhưng ngày ngày vẫn miệt mài làm việc thiện nguyện.
Thủ tướng tin tưởng cộng đồng người Việt Nam tại Nga luôn đoàn kết một lòng, sát cánh bên nhau, nuôi dưỡng “tình dân tộc, nghĩa đồng bào,” bồi đắp tình yêu Tổ quốc, một lòng hướng về quê hương, xứ sở.
Tôi nhớ mỗi chiều tan học vội đạp xe về, đã thấy ông nội ngồi ở cửa bếp với rổ khoai luộc vừa hết nóng, chỉ còn âm ấm. Đói bụng, tôi sà ngay vào ăn ngon lành. Thỉnh thoảng, có khi vì vội vàng mà ăn phải miếng bị hà, đắng ngắt.
Tôi đã có một buổi chiều thật nhẹ nhàng cùng tiếng kèn saxophone trầm ấm của ông Lê Văn Quyền (sinh năm 1979) hòa quyện cùng tiếng đàn violin của bé Lê Tịnh Tâm (sinh năm 2016, ngụ phường Rạch Giá, tỉnh An Giang). Nhưng đằng sau những âm thanh vui tươi ấy là cả một quá trình luyện tập đầy gian khổ của cả hai cha con.